Back

Chapter 108

"Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào."

Chapter page

"Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào."

Không có điều gì trên đời này là nguyên vẹn tuyệt đối. Một chiếc bình sứ dù tinh xảo đến đâu cũng có thể sứt mẻ, một bầu trời xanh cũng có ngày giông gió, và con người dẫu mạnh mẽ hay dịu dàng – đều mang trong mình những vết nứt vô hình. Đó có thể là một tổn thương chưa kịp lành, một nỗi sợ chưa gọi được tên, hay những lần ta đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không chạm tới điều mong muốn. Ta thường muốn che giấu những vết nứt ấy, sợ bị nhìn thấy, sợ bị đánh giá, sợ mình trở nên không hoàn hảo.

Nhưng chính trong những khe nứt tưởng chừng yếu mềm ấy, ánh sáng mới có cơ hội đi vào. Nhờ từng lần vấp ngã, ta học được cách đứng dậy vững vàng hơn. Nhờ những tổn thương, ta biết trân trọng sự tử tế và thấu hiểu nỗi đau của người khác. Nhờ những ngày tối tăm, ta mới nhận ra giá trị của một buổi sáng yên lành. Nếu chưa từng nứt vỡ, có lẽ ta sẽ không bao giờ biết mình có khả năng hồi phục, có thể chữa lành, và có thể lớn lên mạnh mẽ đến nhường nào.

Thiếu sót không phải lúc nào cũng đều mang ý nghĩa xấu xa, đôi khi nó cũng là minh chứng cho việc ta đã sống thật, đã dám yêu, dám tin, dám bước đi giữa cuộc đời nhiều biến động.

"Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào."